'Bàn tay của Chúa' là biểu tượng, nhưng còn bàn thắng tuyệt vời thứ hai của Maradona thì sao?

Diego Maradona

Nguồn hình ảnh, Archivo El Grafico/Getty Images

    • Tác giả, Lourdes Heredia
    • Vai trò, BBC World Service
  • Được đăng
  • Thời gian đọc: 10 phút

Tôi vốn không định có mặt ở đó.

Khi ấy tôi 17 tuổi, chưa từng đi xem một trận bóng đá nào và cũng chẳng mấy quan tâm đến môn thể thao này.

Nhưng chiều hôm đó, khi bước vào sân vận động Azteca ở Mexico City, tôi sắp được chứng kiến trận tứ kết World Cup giữa Argentina và Anh – và được tận mắt thấy một điều mà phải nhiều năm sau tôi mới thực sự hiểu hết ý nghĩa.

Sáng hôm ấy, chúng tôi hoàn toàn chưa có kế hoạch gì.

Rồi điện thoại reo. Một người bạn của cha tôi có hai tấm vé không dùng đến. Ông hỏi liệu mẹ con tôi có muốn nhận chúng không.

Cha tôi không chắc có nên để "hai nàng công chúa" của mình đi hay không.

Chưa đầy năm năm kể từ khi Chiến tranh Falklands kết thúc và ông lo ngại rằng căng thẳng giữa các cổ động viên Argentina và Anh có thể bùng phát thành bạo lực.

Nhưng mẹ tôi không hề do dự. Dù sao đây cũng là World Cup cơ mà.

Một cơ hội có một không hai trong đời và bà không muốn con gái mình bỏ lỡ.

Kỳ World Cup năm đó được tổ chức tại quê hương tôi, Mexico, và dường như ai nấy đều đang ăn mừng vì đội tuyển quốc gia, với siêu sao Hugo Sánchez, đã thi đấu không tệ như nhiều người dự đoán.

Mexico bị loại ở vòng tứ kết – thành tích tốt nhất của họ tại một kỳ World Cup, ngang bằng với kết quả đạt được ở giải đấu năm 1970.

Tôi mặc như thể đi dự tiệc cho trận bóng đá đầu tiên của mình

Nguồn hình ảnh, Lourdes Heredia

Chụp lại hình ảnh, Tôi mặc như thể đi dự tiệc cho trận bóng đá đầu tiên của mình

Sự phấn khích bắt đầu ngay từ lúc chúng tôi lên đường, khi phải băng qua gần như cả thành phố mới đến được sân vận động.

Cờ phấp phới trên cửa sổ xe hơi, những người xa lạ hô vang khẩu hiệu cổ vũ giữa dòng xe cộ đông đúc, và ngay cả khi chạy dọc theo đại lộ vành đai Periférico rộng lớn, bạn vẫn có thể cảm nhận được bầu không khí háo hức đang dâng cao.

Dĩ nhiên tôi cũng hòa vào không khí ấy – hô vang "Viva México!" cùng mọi người, dù đội tuyển của chúng tôi đã bị loại.

Bóng đá không có nhiều ý nghĩa đối với tôi, nhưng được trở thành một phần của khoảnh khắc đó thì có.

Thực ra, tôi xem chuyến đi ấy giống như một bữa tiệc hơn là một trận đấu.

Tôi ăn mặc thật diện, trang điểm quá đậm, và tưởng tượng rằng sân vận động sẽ đầy những cổ động viên nước ngoài đẹp trai hơn là những cầu thủ huyền thoại.

Mẹ tôi chỉ nhướng mày nhìn, nhưng cũng không nói gì.

Bên trong sân Azteca, quy mô của sự kiện khiến tôi choáng ngợp.

Tiếng ồn ào, sắc màu rực rỡ, và cảm giác như cả thế giới đang tụ hội về một nơi.

Xung quanh chúng tôi là các cổ động viên đến từ khắp nơi – hát hò, cười đùa, khoác lên mình những bộ trang phục hóa trang và vẽ mặt với đủ màu sắc sặc sỡ.

Tôi nhớ rằng mình ít chú ý đến bản thân trận đấu hơn là cảm giác phấn khích khi được ở đó, giữa đám đông ấy.

Cả người hâm mộ Argentina và Anh đều vỗ tay tán thưởng bàn thắng thứ hai của Maradona

Nguồn hình ảnh, Monte Fresco/Daily Mirror/Mirrorpix via Getty Images

Chụp lại hình ảnh, Cả người hâm mộ Argentina và Anh đều vỗ tay tán thưởng bàn thắng thứ hai của Maradona

Khi trận đấu bắt đầu, tôi hầu như không theo dõi những gì diễn ra trên sân.

Tôi quá bận hòa mình vào những đợt ola – hay còn gọi là "làn sóng Mexico" – cuốn theo nhịp điệu của đám đông.

Trận bóng dường như ở rất xa, gần như chỉ là thứ yếu.

Rồi đột nhiên, tất cả mọi người đều bật dậy khỏi ghế.

Trong một khoảnh khắc, cả sân vận động vỡ òa – rồi ngay sau đó là sự bối rối, những cuộc tranh cãi và tiếng ồn ào lan rộng theo nhiều hướng khác nhau.

Diego Maradona bật nhảy lên không trung đúng lúc thủ môn Peter Shilton lao tới tranh bóng, và anh ghi bàn mở tỷ số – đó chính là khoảnh khắc mọi thứ thay đổi đối với tôi.

Đột nhiên, bóng đá trở thành điều quan trọng nhất.

Những người xung quanh tôi bắt đầu tranh luận liệu đó có thực sự là một bàn thắng hay không. Phải chăng Maradona đã đánh đầu đưa bóng vào lưới, hay... chính bàn tay của anh đã đẩy bóng vào?

Từ phía các cổ động viên Anh, bạn cũng có thể nghe thấy những tiếng phản đối ầm ĩ.

Bàn thắng thứ hai của Maradona - được ghi chỉ bốn phút sau "Bàn tay của Chúa" - thường bị bỏ qua vì những tranh cãi xung quanh bàn thắng đầu tiên của anh

Nguồn hình ảnh, AFP via Getty Images

Chụp lại hình ảnh, Bàn thắng thứ hai của Maradona – được ghi chỉ bốn phút sau pha 'Bàn tay của Chúa' – thường bị bỏ qua vì những tranh cãi xung quanh bàn thắng thứ nhất

Ngồi cạnh tôi là một người đàn ông ăn mặc rất chỉnh tề với bộ vét và cà vạt.

Có lẽ ông ấy vừa rời văn phòng đến sân vận động.

Suốt trận đấu, ông liên tục bàn luận về diễn biến trên sân và tỏ ra rất am hiểu bóng đá.

Tôi quay sang ông, hơi bối rối: "Có chuyện gì mà mọi người ầm ĩ thế?"

Ông đáp rằng Maradona đã dùng tay đấm bóng vào lưới, nhưng trọng tài không nhìn thấy và vẫn công nhận bàn thắng.

Tôi cảm thấy khó hiểu.

Vào thời điểm đó, tôi hoàn toàn không nghĩ rằng điều chúng tôi vừa chứng kiến sẽ trở thành một trong những sự kiện được nhắc đến nhiều nhất trong lịch sử thể thao.

Đối với tôi, đó chỉ là một tình huống xảy ra trên sân cỏ phía dưới, điều mà đám đông xung quanh đang sôi nổi bàn tán.

Theo thời gian, sự việc ấy được cả thế giới biết đến với cái tên "Bàn tay của Chúa" – cụm từ do chính Diego Maradona đặt.

Ông nổi tiếng với câu nói: "Bàn thắng đó được ghi một chút bằng cái đầu của tôi và một chút bằng bàn tay của Chúa."

Maradona sẽ mãi gắn liền với những tranh cãi xung quanh trận đấu năm 1986 với đội tuyển Anh

Nguồn hình ảnh, Laura Lezza/Getty Images)

Chụp lại hình ảnh, Maradona sẽ mãi gắn liền với những tranh cãi xung quanh trận gặp đội tuyển Anh năm 1986

Nhưng cuộc tranh cãi trên khán đài về những gì chúng tôi vừa chứng kiến lại quá dữ dội đến mức, bốn phút sau đó, khi Diego Maradona ghi bàn thắng tiếp theo, chúng tôi gần như bỏ lỡ khoảnh khắc ấy.

Và điều thú vị là thế này: khi nhớ lại ngày hôm đó cùng hàng chục ngàn người có mặt trên sân vận động, điều hiện lên đầu tiên trong tâm trí tôi không phải là "Bàn tay của Chúa", mà chính là bàn thắng thứ hai ấy.

Khác với tình huống gây tranh cãi ở bàn thắng đầu tiên của Maradona, cả sân vận động dường như lặng đi khi ông dẫn bóng lao lên phía trước.

Bạn có thể nhìn thấy ông di chuyển trên sân, lắt léo qua hết bên này đến bên kia, vượt qua các cầu thủ đối phương, rồi – bùm! – trái bóng nằm gọn trong lưới.

Cả sân vận động như nổ tung.

Tôi nhớ mình đã nghĩ:

"À, hóa ra đây là lý do người ta yêu bóng đá đến vậy – giờ thì mình hiểu rồi."

Tôi nhìn quanh và kinh ngạc khi thấy rằng, khác với bàn thắng đầu tiên, bàn thắng này được tất cả mọi người tán thưởng, kể cả một số cổ động viên Anh ngồi gần đó.

Đó không chỉ là một bàn thắng.

Đó là một khoảnh khắc khiến những người có mặt quên đi sự chia rẽ, quên đi những tranh cãi trước đó, để cùng thừa nhận rằng họ vừa được chứng kiến một điều phi thường.

Bàn thắng ấy sau này được nhiều người xem là một trong những pha lập công đẹp nhất trong lịch sử World Cup.

Maradona

Điều buồn cười là sau khi trận đấu kết thúc với chiến thắng nổi tiếng 2-1 của Argentina, mẹ con tôi rời sân vận động và đi bộ về phía chiếc xe của mình, gần như đã quên mất trận bóng mà chúng tôi vừa xem.

Tôi quan tâm đến bầu không khí lễ hội xung quanh hơn là những gì vừa diễn ra trên sân cỏ.

Lúc đó, điều đọng lại trong tôi không phải là trận đấu, mà là cảm giác choáng ngợp khi được có mặt bên trong chính sân vận động Azteca – một địa điểm rộng lớn, mang tính biểu tượng, chứa đựng biết bao dấu ấn lịch sử của Mexico trong những bức tường.

Đó không chỉ là một sân vận động; đó là một phần của ký ức của chúng tôi.

Ngay cả khi ấy, những dư âm của trận động đất năm 1985 – khi nhiều khu vực của Mexico City bị san phẳng thành đống đổ nát – vẫn còn rất rõ nét trong tâm trí tôi.

Tôi vẫn nhớ những tuần lễ mà không khí ngập mùi bụi đất và mất mát, khi cả thành phố như nín thở.

Tôi biết rằng sân Azteca đã trở thành một trong những nơi trú ẩn quan trọng nhất, nơi những gia đình mất tất cả tìm thấy chỗ ở và hy vọng.

Được đứng ở đó mang lại cho tôi một cảm giác xúc động sâu sắc, gần như thiêng liêng.

Thế nhưng bên ngoài sân vận động, bầu không khí ấy lại biến thành một điều gì đó vui tươi, sống động và tràn đầy sức sống.

Khi mẹ con tôi vừa đi bộ vừa trò chuyện, vừa ăn bánh taco và những phần trái cây được rắc ớt và vắt chanh mua từ những người bán hàng rong, chúng tôi cảm thấy vô cùng tự hào vì là người Mexico.

Chúng tôi cười khi nói về việc mình dường như hội tụ mọi khuôn mẫu quen thuộc về Mexico – những chiếc mũ sombrero, những gam màu rực rỡ và tất cả những điều đó – nhưng đều được chúng tôi khoác lên với sự hài hước và niềm kiêu hãnh.

Và với tư cách là nước chủ nhà, chúng tôi đã mang đến cho thế giới sự nồng hậu, tiếng cười và lòng hiếu khách.

Ngay cả linh vật của kỳ World Cup năm ấy – một quả ớt đội mũ sombrero – cũng dường như thể hiện hoàn hảo tinh thần đó: táo bạo, vui nhộn và đậm chất Mexico không thể nhầm lẫn.

Linh vật của đội tuyển Mexico năm 1986 dường như đã thể hiện hoàn hảo tinh thần của giải đấu

Nguồn hình ảnh, George Tiedemann/Sports Illustrated via Getty Images

Chụp lại hình ảnh, Linh vật của đội tuyển Mexico năm 1986 dường như đã thể hiện hoàn hảo tinh thần của giải đấu

Mãi nhiều năm sau tôi mới hiểu rằng mình đã được chứng kiến một khoảnh khắc thực sự kỳ diệu.

Điều kỳ lạ là bản thân bóng đá chưa bao giờ trở nên quá hấp dẫn đối với tôi, ngay cả sau khi được xem trận đấu ấy tận mắt.

Thế nhưng khoảnh khắc đó vẫn luôn ở lại trong tâm trí tôi.

Đúng vậy, bàn thắng đầu tiên gây nhiều tranh cãi và khiến rất nhiều người phẫn nộ – không chỉ những người ngồi quanh tôi ngày hôm đó mà còn trên khắp thế giới trong suốt nhiều năm sau.

Khi sau này sống và làm việc tại Argentina, tôi thường xuyên nghe mọi người nhắc đến "Bàn tay của Chúa".

Những người bạn Argentina của tôi cũng không bao giờ bỏ lỡ cơ hội nhắc lại câu chuyện ấy với các đồng nghiệp người Anh của tôi.

Nhưng làm như vậy là quên mất rằng bàn thắng thứ hai mới thực sự phi thường – đẹp đến mức gần như khó tin nếu chính tôi không tận mắt chứng kiến.

Diego Maradona đã đi bóng từ phần sân nhà, vượt qua hàng loạt cầu thủ Anh trước khi ghi bàn trong một pha solo được xem là một trong những bàn thắng vĩ đại nhất lịch sử World Cup.

Còn với cá nhân tôi, nếu phải khoe khoang về một điều mình đã được chứng kiến ngày hôm đó, tôi chắc chắn sẽ chọn bàn thắng thứ hai.

Không phải bàn thắng gây tranh cãi, không phải câu chuyện về "Bàn tay của Chúa", mà là khoảnh khắc cả sân vận động lặng đi trong vài giây rồi bùng nổ khi chứng kiến một điều gì đó vượt xa mọi tranh cãi – một khoảnh khắc của thiên tài bóng đá thuần túy.

Đó là khoảnh khắc khiến một cô gái 17 tuổi vốn chẳng hề quan tâm đến bóng đá cuối cùng cũng hiểu vì sao môn thể thao này có thể khiến hàng triệu người trên khắp thế giới say mê đến vậy.